LoadingThích
508

Bài thơ đầu tay của Quốc Việt

Nhớ lại 12 năm trước, khi mà hội Việt, Minh, Tú, Thái vẫn còn thuộc diện “học sinh cá biệt” vì… dốt văn, cái phong trào thơ chẳng biết từ đâu khởi xướng. Lúc đó thì cũng chưa có Đảng Puskin mà chỉ là một “Hội dốt văn” họp lại để làm thơ. Quốc Việt với thành tích “dốt văn nhất lớp” lại chính là người viết nên những bài thơ đó, tiền đề cho Đảng Puskin của 12A Thăng Long ra đời.

Bài thơ đầu tay của Quốc Việt - OthersTú, Thái, Việt, Minh, Minh Trang, Cao Thắng, Hoàng Hà, Huân ỉn và nửa mặt bác Trần Đức

Bài thơ đầu tay: Trên đường

Tôi đang đi trên đường
Gặp một cô người Mường
Cô cũng đi trên đường
Dắt theo thằng Đức Cường

Lời bình

Mình là người đầu tiên và duy nhất cho tới nay phân tích thơ Quốc Việt, hehe. Và bài này cũng là bài đầu tay mình phân tích theo cảm hứng. Nhớ lại 12 năm trước…

Bài thơ Trên đường thể hiện lòng yêu thiên nhiên vô bờ bến của tác giả. Tại sao lại trên đường và gặp cô người Mường? Người Mường thường chỉ có ở trên núi, rừng, những vùng đất xa tít nơi địa đầu Tổ quốc, tác giả đi trên đường như hòa mình vào không gian của núi rừng, ở đây là tâm hồn chứ không phải con người thực bởi tác giả đang ở ngay Hà Nội đây, trước mắt chúng ta. Những áng thơ đơn giản và mộc mạc thể hiện tình yêu quê hương vô bờ bến của nhà thơ, gắn với núi rừng, với dân tộc, với tình yêu thiên nhiên và con người. 2 câu thơ cuối càng cho thấy sự lãng mạn bay bổng khi tác giả nghĩ đến người bạn mình, Đức Cường. Tại sao khi đang hòa mình với núi rừng, thiên nhiên tác giả lại nghĩ tới Đức Cường, đơn giản bởi vì anh là một con người tình cảm, hòa đồng và luôn chia sẻ cảm thông. Anh nghĩ tới Đức Cường bởi niềm vui, sự chia sẻ và mong muốn người bạn của mình cũng được chứng kiến cảnh đẹp, tình yêu thiên nhiên của anh. Vì sao anh gọi bạn là “thằng”, đơn giản bởi vì đó là sự dân dã, sự hồn nhiên đến vô tư của tác giả, lúc này ngôi thứ của con người không còn quan trọng nữa, dù có là ai thì đó cũng là tình yêu, sự trìu mến xuất phát từ tấm lòng…

Hêhê, bài thơ đầu tay như thế đấy, đó là một mốc quan trọng để mở ra một nhóm Bộ Tứ, trụ cột của cái Đảng Puskin thuở niên thiếu, vui vẻ và vô tư ấy. Cho tới giờ những áng thơ của Việt mình vẫn còn nhớ (dù có quên đi tí ti). Nhưng những kỷ niệm đẹp về thời 12A Thăng Long, 12A Puskin có lẽ không bao giờ quên được.

Minh – Đảng Phó

Bình luận

  1. Phạm Văn Tú

    Nếu cô Khang chấm bài này chắc vẫn <5 thui vì viết hay quá hehehehehhe

Gửi bình luận

*